BA MƯƠI NĂM MỘT SUẤT CƠM: TÔI ĐÃ NGHÈO ĐI NHƯ THẾ NÀO?

22/05/2026

Sau 30 năm, mức lương của một người mới đi làm tăng từ khoảng 1 triệu đồng lên 10 triệu đồng/tháng. Nhưng nếu quy đổi sang một suất cơm bình dân hay một lượng vàng, sức mua của đồng lương lại cho thấy một câu chuyện rất khác.

Tháng 6/1996, khi vừa tốt nghiệp và bắt đầu đi làm, tôi nhận mức lương khoảng 1 triệu đồng/tháng — đáng kể với một người trẻ lúc bấy giờ. Một suất cơm bình dân có giá 2.500–2.700 đồng. Một tháng lương mua được khoảng 360–400 suất.

Ba mươi năm sau, tháng 6/2026, lương sinh viên mới ra trường khoảng 10 triệu đồng. Nhưng suất cơm bình dân tương đương đã lên 30.000–35.000 đồng. Tính ra, 10 triệu đồng chỉ mua được khoảng 280–330 suất.

Lương danh nghĩa tăng 10 lần, nhưng số suất cơm mua được không tăng tương ứng — thậm chí còn giảm.

"Bản Vị Cơm" – thước đo sức mua rất đời thường

Trong kinh tế học, sức mua thường được đo bằng chỉ số giá, lạm phát hay thu nhập thực tế — những khái niệm không phải ai cũng dễ hình dung. Có một cách đơn giản hơn: lấy một món ăn quen thuộc làm thước đo. Tôi gọi đó là "Bản vị Cơm".

Chỉ tiêu 1996 2026
Lương người mới đi làm ~1 triệu đồng ~10 triệu đồng
Một suất cơm bình dân ~2.500–2.700 đồng ~30.000–35.000 đồng
Số suất cơm mua được ~360–400 suất ~280–330 suất

Phép tính này chỉ mang tính minh họa — một suất cơm không đại diện cho toàn bộ chi phí sinh hoạt. Nhưng nó chỉ ra điều quan trọng: nhìn vào số tiền thôi chưa đủ, phải nhìn vào những gì số tiền đó mua được. 10 triệu đồng hôm nay nghe lớn hơn 1 triệu của 30 năm trước, nhưng nếu giá hàng hóa và tài sản tăng nhanh hơn, cảm giác "giàu lên gấp 10 lần" rất dễ gây nhầm lẫn.

"Bản Vị Vàng" – câu chuyện còn rõ hơn

Nếu "Bản vị Cơm" phản ánh sức mua trong đời sống hàng ngày, thì vàng là thước đo dài hạn sắc bén hơn nhiều.

Tháng 6/1996, giá vàng thế giới khoảng 390 USD/ounce. Với tỷ giá ~11.000 đồng/USD, một ounce vàng tương đương ~4,3 triệu đồng. Lương 1 triệu đồng của tôi khi đó đổi được khoảng 0,23 ounce — gần 1,9 chỉ vàng.

Năm 2026, vàng giao dịch quanh 4.500 USD/ounce, tỷ giá ~25.500 đồng/USD, tương đương ~115 triệu đồng/ounce. Lương 10 triệu đồng của sinh viên mới ra trường chỉ đổi được khoảng 0,087 ounce — chưa đầy 0,72 chỉ.

Nói thẳng: sức mua một tháng lương năm 2026 chỉ còn khoảng 38% so với năm 1996 — nếu lấy vàng làm thước đo. Không phải vì lớp trẻ kém hơn, mà vì vàng tính bằng VNĐ đã tăng gần 27 lần trong khi lương chỉ tăng 10 lần.

Đó là "Bản vị Vàng" — không nhằm khuyên ai cũng phải mua vàng, mà để thấy rõ: giá trị của tiền phải được nhìn trong tương quan với những tài sản có nguồn cung hữu hạn.

Vì sao lương tăng nhưng vẫn khó mua nhà?

Đây là nghịch lý phổ biến nhất của 30 năm qua. Nguyên nhân không phải ai cũng thiếu cố gắng — mà vì các loại giá không tăng cùng tốc độ.

Giá cơm tăng ~12 lần. Lương tăng ~10 lần. Nhưng đất đai tại các đô thị lớn tăng 50–100 lần, vàng tăng ~27 lần tính bằng VNĐ. Năm 1996, một kỹ sư tích lũy vài năm có thể mua mảnh đất ven đô. Năm 2026, với 10–15 triệu đồng lương, không có gia đình hỗ trợ, việc sở hữu bất động sản tại Hà Nội hay TP.HCM gần như ngoài tầm với.

Điều này không có nghĩa thế hệ trẻ hôm nay "nghèo hơn" theo mọi nghĩa. Chất lượng cuộc sống thay đổi lớn: internet, điện thoại thông minh, dịch vụ, tiếp cận tri thức — tất cả vượt xa năm 1996. Nhưng tiện nghi cuộc sống và khả năng tích lũy tài sản là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

Không chỉ kiếm tiền — phải giữ được giá trị của tiền

Bài học của 30 năm không phải là mọi người phải đổ tiền vào vàng hay bất động sản. Điều cốt lõi hơn là:

Thu nhập và tài sản không phải là một khái niệm.

Lương là dòng tiền từ công việc. Tài sản là thứ giữ giá trị, tạo ra thu nhập, hoặc sinh ra giá trị mới trong tương lai. Giữ toàn bộ thành quả lao động dưới dạng tiền mặt trong thời gian dài đồng nghĩa với việc chấp nhận để sức mua bị bào mòn dần — không ồn ào, không có biên lai, nhưng rất thật.

Câu hỏi tiếp theo sau khi kiếm được tiền không phải "tiết kiệm bao nhiêu?" mà là: làm thế nào để biến một phần thu nhập thành tài sản? — dù là doanh nghiệp, cổ phần, bất động sản thực dụng, tài sản trí tuệ, hay kỹ năng có giá trị cao trên thị trường.


Tài sản quan trọng nhất: năng lực tạo ra thu nhập

Nếu 30 năm trước khoảng cách thu nhập giữa người lao động chưa quá lớn, thì công nghệ — đặc biệt là AI — đang khiến khoảng cách năng suất ngày càng doãng ra. Người biết dùng AI để nghiên cứu, phân tích, tự động hóa có thể hoàn thành khối lượng công việc vượt xa người không biết.

Tài sản quan trọng nhất của một người vì thế không nhất thiết nằm trong tài khoản ngân hàng — mà nằm ở kiến thức, kỹ năng, kinh nghiệm, thương hiệu và khả năng tạo ra giá trị. Khi năng lực tạo giá trị tăng, thu nhập tăng; khi thu nhập tăng nhanh hơn tốc độ tăng giá tài sản, cơ hội tích lũy mới thực sự mở ra.

Ba mươi năm và một suất cơm

Năm 1996, tôi ăn suất cơm 2.500 đồng trước giờ đi làm và nghĩ rằng chỉ cần chăm chỉ là đủ.

Ba mươi năm sau, tôi hiểu: suất cơm 35.000 đồng hôm nay không chỉ là giá của một bữa ăn — nó là chiếc thước đo giản dị của ba thập kỷ biến động kinh tế.

"Bản vị Cơm" giúp nhìn thấy lạm phát trong đời sống hàng ngày.

"Bản vị Vàng" giúp nhìn rõ sự thay đổi giá trị tiền trong dài hạn.

Và cả hai cùng nhắc đến một câu hỏi — có lẽ quan trọng hơn "tháng này tôi kiếm được bao nhiêu?":

"Một tháng thu nhập của tôi đang mua được bao nhiêu giá trị — và tôi đang biến nó thành tài sản của ngày mai như thế nào?"

 


Tái bút: Tôi dùng 'Bản vị Cơm' và 'Bản vị Vàng' như những ẩn dụ — không phải thuật ngữ kinh tế chính thức — để hình dung hai tầng sức mua khác nhau: sức mua sinh tồn và sức mua tích lũy. - chính là bản vị trong "bản vị" 

COTTO by eHOME

Gửi ý kiến của bạn cho chúng tôi
popup

Số lượng:

Tổng tiền: